Tôi có phải là người thứ 3 chen ngang phá vỡ hạnh phúc của em không …?

0

Em là mối tình đầu, mối tình đơn phương và cũng chính em là người con gái duy cho đến tận bây giờ vẫn mãi ở trong trái tim và tâm trí của tôi .

Chúng tôi bằng tuổi nhau, cùng một huyện nhưng khác xã chỉ cách nhau một con sông. Ngày ấy cách đây 16 năm về trước, tôi tình cờ biết em qua một người bạn, ngay từ cái lần đầu tiên gặp gỡ đó tôi đã yêu em (chắc đọc tới đây nhiều bạn sẽ không tin?), tình yêu của tôi dành cho em cứ thế theo ngày tháng trôi đi trong âm thầm lặng lẽ, thời gian đó công nghệ thông tin chưa được phát triển như bây giờ, hai đứa chỉ cách nhau tầm 1km thôi nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn viết thư tay để bày tỏ tình cảm của mình và mang ra bưu điện để gửi cho em, đáp lại tình cảm đó em chỉ xem tôi là bạn, trong thời gian đó cũng có một, hai người con gái khác để ý tôi, nhưng cảm xúc và tình yêu tôi đã dành cho em mất rồi, nên tôi không quan tâm, có lẽ ngày đó chúng tôi tuổi đời mới chỉ 18-19 nên chưa hiểu hết được cuộc sống và tình yêu là như thế nào? Rồi tôi cũng nhận ra tình cảm chỉ đến từ một phía, tôi buồn…

Cho đến một ngày cuối năm 2002 tôi nhận được thiệp mời, em lấy chồng. Khi đó em tròn 20, nhưng oái oăm thay sự đời thật là chớ trêu vì nhà chồng em lại gần nhà tôi, tôi cứ thắc mắc trong lòng tại sao em lại kết hôn khi tuổi đời còn rất trẻ và tương lai của em còn rộng mở? Sau này tôi mới biết được sự thật, e lấy chồng là vì sự mai mối và muốn chiều theo ý của của gia đình chứ không phải vì tình yêu.

Chồng em hơn em 10 tuổi, gia đình cơ bản có điều kiện, so với những gia đình khác trong làng thuộc dạng khá giả, còn tôi thì không được may mắn như những người khác, vì nhà tôi ngèo hoàn cảnh gia đình lại rất éo le, cộng với ngày đó tôi còn quá trẻ và chưa có tương lai gì, có lẽ vì lý do đó mà bố mẹ em đã không để ý và chấp nhận tôi !

Các bạn có hiểu được cảm giác của một người phải đành bất lực nhìn người mình yêu đi lấy chồng không? Lúc đó tôi rất tuyệt vọng cảm tưởng như bầu trời sụp đổ vậy, tôi quyết định nhập ngũ, cũng trong năm đó Bố tôi qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo, vậy là ông ra đi không trở về với mẹ tôi nữa. Hai cú sốc lớn đã làm tôi gục ngã thật sự, từ lúc đó tôi trở nên chai lì với những cảm xúc, dù là buồn hay vui …

Sau 2 năm phục vụ trong quân ngũ đã giúp tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn trong cuộc sống. Xuất ngũ, tôi tự hứa với bản thân mình rằng phải mạnh mẽ để đứng dậy mà bắt đầu một cuộc sống mới.

Rồi thời gian cứ lặng lẽ trôi qua trong bình yên, 6 năm sau từ ngày em lấy chồng thì tôi cũng đã lấy vợ, vợ tôi là một người bạn học cùng từ thưở nhỏ và cùng xóm. Từ khi em lấy chồng thật lòng thì tôi cũng ko có ý định lập gia đình, bởi vì tôi muốn cả đời này chỉ dành trọn tình yêu cho riên mình em, nhưng gia đình chỉ có mình tôi là con trai, nếu tôi không lấy vợ và sinh được một cậu con trai thì sẽ bất hiếu với mẹ, khi cưới nhau vì không có tình cảm nên đến tận bây giờ cuộc sống vợ chồng tôi không được viên mãn như ý . Cố gắng với nhau cũng chỉ là vì con, thực ra tôi rất thương con và đó cũng chính là một sợi dây ràng buộc giữa vợ chồng tôi.

Còn em, từ khi lấy chồng cuộc sống nhỏ của gia đình em khá hạnh phúc, công việc ổn định, hơn nữa em còn là một đảng viên, tôi rất ngưỡng mộ, thầm chúc mừng em. Vì yêu, nên tôi vẫn cứ âm thầm lặng lẽ ở phía sau để theo dõi cuộc sống của em, cách đây 3 năm tình cờ tôi có được số điện thoại của em, sau một thời gian nấn ná, tôi đã quyết định liên lạc với mục đích chỉ để nói cho e hiểu hết được tình cảm tôi đã đành cho e trong mười mấy năm qua nhiều như thế nào, cứ như thế chúng tôi liên lạc để nói chuyện, hỏi thăm và hàn huyên tâm sự.

Tôi đã gợi lại những kỷ niệm cũ, chuyện gì đến cũng sẽ phải đến, em đã nhận ra tình cảm của tôi , đáp lại tôi với một tình yêu bỏng cháy… Cứ như thể là em đang bù đắp cho những năm tháng đã qua, nhưng ván đã đóng thuyền, không còn cơ hội để cho chúng tôi làm lại từ đầu nữa, cho đến tận bây giờ chúng tôi vẫn thường liên lạc và thỉnh thoảng vẫn gặp nhau để hàn huyên tâm sự, bây giờ cho dù có làm việc gì thì đầu óc và suy nghĩ của tôi luôn hướng về em và ngược lại em cũng thế.

Có phải tôi là người có tội ..? Lại một lần nữa bước chân vào cuộc đời em, làm e đau khổ khong? Lỡ có chuyện gì xẩy đến thì em sẽ là người mất tất cả mà tôi thì không bao giờ muốn nhìn thấy em như thế, người ta nói ” chỉ cần nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không đến từ mình, cũng đủ lắm rồi”, tôi thà nhận hy sinh tất cả, kể cả tình yêu của mình để cho e được hạnh phúc,chứ tôi không bao giờ muốn nhìn thấy em phải mất hết tương lai vì một người không đáng như tôi .

Em à! Trước kia, bây giờ và mãi về sau này thì trong trái tim, cũng như tâm trí và tình yêu của tôi dành cho em vẫn mãi là như thế, không có một người con gái nào có thể thay thế được vị trí đó.

Tôi có phải là người thứ 3 chen ngang phá vỡ hạnh phúc của em không …? Mọi người đọc và cho tôi ý kiến? Tôi phải làm sao?

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết hay cảm nhận về Tình Yêu của chính mình với bạn đọc của trang bằng cách gửi về địa chỉ email Macphong.com@gmail.com . Bài viết sẽ được đăng trong thời gian sớm nhất, rất mong nhận được chia sẻ từ các bạn. Chân thành cảm ơn!

Facebook Comments

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here