Anh sẽ là chồng, em sẽ là vợ, và sau này chúng ta sẽ là gia đình

Cuộc sống của em có thể sẽ thoải mái hơn khi em rời bỏ anh, nhưng đó sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn khi anh không phải là người cùng em tạo dựng nên điều đó.

Là khi em cảm thấy anh là quan trọng nhất, cũng giống như người phụ nữ luôn coi gia đình mình là tất cả, mọi cuộc vui đốii với em bỗng dưng nhạt toẹt như ly cafe sữa bị những viên đá “thời gian” lạnh ngắt làm loãng đi, mất cả hương vị sánh mịn ngọt ngào của nó, em có thể bỏ qua mọi thứ chỉ để chờ đợi anh về, chẳng cần trò chuyện, miễn anh an toàn về đến nhà là được. Yêu nhau đâu nhất thiết ngày ngày phải trò chuyện cùng nhau.

Là khi em thấy bàn tay anh phồng rộp cả lên do phải ngồi cưa gỗ, chạy hàng cho kịp, rồi phải tranh thủ vác balo đi học mệt mỏi cả ngày, mắt lừ đừ vì thiếu ngủ, em hiểu ra, cho dù anh có cứng rắn và mạnh mẽ như thế nào đi nữa thì khi mệt mỏi, anh vẫn luôn cần có một bàn tay để nắm lấy, vẫn luôn mong ở đâu đó, sẽ có một người chờ đợi mình bằng tất cả yêu thương. Dù không nồng nhiệt, nhưng nó vẫn luôn ấm áp, dù yếu ớt nhưng sẽ chẳng bao giờ chợt tắt dù có bị dội bao nhiêu gáo nước lạnh đi nữa, và dù có giận anh, dù có đau lòng hay tổn thương cách mấy, dù có thiếp đi, mắt có nhắm từ lúc nào nhưng trong tiềm thức, em vẫn luôn chờ đợi anh…

Cuộc sống của em có thể sẽ thoải mái hơn khi em rời bỏ anh, nhưng đó sẽ chẳng bao giờ trọn vẹn khi anh không phải là người cùng em tạo dựng nên điều đó.

Thế nên, anh đừng bảo em ngốc khi mãi thức chờ anh nữa!

Là vì đó là điều duy nhất em có thể làm để tiếp thêm động lực cho anh sau những ngày mệt mỏi.

Là vì anh sẽ là chồng, em sẽ là vợ, và sau này chúng ta sẽ là gia đình. Nắm tay em thật chặt, anh nhé!

Facebook Comments